Tôi ngừng trang trí chung cư của mình và nhận ra đã lầm suốt 5 năm ròng

· 4 min read
Tôi ngừng trang trí chung cư của mình và nhận ra đã lầm suốt 5 năm ròng

Tôi nhớ buổi tối tháng 11 năm ngoái giữa căn hộ đầy đèn led, tranh treo tường, gối ôm đủ màu mà trống trải đến lạ. Lúc đó tôi mới ngồi đếm: ba cái đèn bàn chẳng bao giờ bật sáng, hai kệ sách đầy đồ linh tinh chưa từng động đến, và 1 bộ sofa đẹp như triển lãm nhưng chẳng ai dám ngồi. Tôi tự hỏi, mình đã làm gì suốt năm năm nay? Đây là câu chuyện thật của tôi về hành trình từ bỏ thói quen trang trí thái quá khi bắt tay vào #keyword#.

Từ bỏ thói quen mua đồ chỉ vì nó đẹp trên catalogue

Tôi từng mê mẩn chiếc đèn thủy tinh Ý trên catalogue — giá 7 triệu đồng, thủ công tinh xảo. Tôi đặt mua ngay mà không đo trước. Lúc mang về, nó to quá, để chỗ nào cũng vướng víu. Suốt 1 năm trời, nó thành vật cản lối đi. Tôi không nỡ vứt, cũng chẳng dùng. Có lần tôi còn vấp ngã vì nó. Rồi tôi ngồi thống kê: 40% đồ đạc trong căn hộ tôi không dùng đến. Đó là tâm lý mua sắm bốc đồng điển hình khi sắp xếp nội thất chung cư, ai cũng muốn có đồ đẹp để khoe khoang. Nhưng thực tế, căn hộ 55m2 không phải viện bảo tàng. Tôi học được: đừng mua thứ gì trừ khi bạn biết chính xác nó sẽ nằm ở đâu và có ích ra sao.

Cái đẹp thật ra là không trang trí gì

Một ngày tôi quyết định thử một cuộc thí nghiệm. Tôi dỡ bỏ hết tranh ảnh trên tường, cất sạch tượng trang trí, gối ôm, đồ lưu niệm. Căn hộ trở nên trống trải đến mức tôi hơi hoảng. Nhưng rồi điều kỳ diệu xảy ra: ánh sáng tự nhiên tràn vào nhiều hơn, tường trắng làm không gian rộng ra. Tôi nhận ra vẻ đẹp cốt lõi của kiến trúc căn hộ — những đường nét đơn giản, chất liệu thô mộc — bấy lâu nay bị che lấp bởi đồ trang trí. Trong 3 tháng đó, tôi sống với căn hộ “trần trụi”. Và tôi thấy mình thoải mái hơn, dễ thở hơn. Không còn cảm giác phải lau chùi mấy món đồ linh tinh. Bài học: để không gian tự nó lên tiếng, đừng nhồi nhét cảm xúc vào từng góc nhà.

Không gian sống khác với không gian trưng bày

Tôi từng gặp hai khách yêu cầu thiết kế nhà đẹp như showroom. Cả hai đều muốn sofa da trắng, bàn kính, đèn chùm lộng lẫy. Nhưng sau 1 tháng, họ gọi lại: “thay sofa mềm hơn đi, con tôi hay nhảy lên. Tôi nhận ra chuyên môn đôi khi xa rời thực tế sinh hoạt. Một căn hộ đẹp trên ảnh nhưng không ai dám sống thì có ích gì? Thiết kế nội thất chung cư đẹp phải bắt đầu từ nhu cầu thực tế, chứ không phải từ catalogue nhà sản xuất. Tôi từng sai khi nghĩ rằng đẹp là phải đúng tỷ lệ vàng, đúng phong cách. Còn bây giờ tôi hỏi khách: “Có con nhỏ không? Có hay nấu ăn? Thích đọc sách ở đâu?” Chỉ khi hiểu cuộc sống thực của họ, tôi mới thiết kế được không gian thực sự hữu dụng.

Tôi học cách ưu tiên cơ năng và khoảng trống thay vì thẩm mỹ

Sau tất cả, tôi quyết định bố trí lại nhà mình. Tôi vứt bỏ 70% đồ trang trí, chỉ giữ đồ có ích. Giờ nhà tôi chỉ có: một bộ bàn ghế ăn gỗ mộc, một sofa vải xám, một kệ sách nhỏ, một tủ quần áo. Không đèn chùm, không tượng, không thảm.  thiết kế chung cư hiện đại  buồn cười là từ ngày dọn bớt đồ, tôi nấu ăn nhiều hơn, mời bạn bè đến chơi nhiều hơn. Có bữa tối giản dị, trên bàn gỗ mộc mạc, chỉ có món canh và cá kho. Nhưng tôi thấy hạnh phúc hơn bất kỳ bữa tiệc nào trong căn hộ đầy đèn led trước đây. Nếu bạn đang loay hoay với #keyword#, hãy thử một lần bỏ hết đồ trang trí đi. Bạn có dám sống trong căn nhà trống trải một tháng để xem điều gì xảy ra không?